Đích
đến
Đó là một buổi sáng sương mù
phủ kín, ngày 4-7-1952 khi Florence Chadwick bước xuống nước bơi vượt eo biển từ
đảo Catalina đến bờ biển California. Bơi đường trường không phải là một điều mới
lạ đối với Florence, bởi cô từng vượt biển Manche (giữa nước Anh và Pháp) ở cả
hai chiều.
Buổi sáng hôm đó nước lạnh cóng, còn sương mù thì dày đến nỗi
cô khó có thể nhìn thấy chiếc thuyền trong đoàn. Sau khi đã bơi hơn 15 tiếng
đồng hồ, cô yêu cầu mọi người kéo cô lên thuyền. Huấn luyện viên của Florence
ráng hết sức để động viên cô bởi họ đã rất gần bờ, nhưng cô chỉ nhìn thấy sương
mù và sương mù. Vì thế cô bỏ cuộc... khi cách đích không tới nửa dặm.
Sau
đó cô tâm sự: "Không phải tôi biện hộ cho mình, nhưng nếu tôi nhìn thấy bờ, tôi
đã có thể bơi đến đích". Không phải cái lạnh hay sự sợ hãi, hay sự kiệt sức đã
khiến cho Florence Chadwick thất bại, mà chính là sương mù.
Hai tháng sau
cũng chính tại eo biển đó, cũng là khoảng cách đó, Florence Chadwick đã lập một
kỷ lục mới, bởi vì giờ đây cô có thể nhìn thấy đất liền.
Nhiều lúc chúng
ta cũng thất bại, không phải vì chúng ta sợ hay bởi áp lực của những người xung
quanh hay tại bất cứ điều gì, mà chỉ vì chúng ta không nhìn thấy đích của
mình.
Hoài Bảo